Showing posts with label truyện rất ngắn. Show all posts
Showing posts with label truyện rất ngắn. Show all posts

Sunday, 25 October 2015

Bơ vơ

truyện ngắn hay: bơ vơ

Truyentinh365.com – Truyện rất ngắn: Ngày ấy, nhà nó nghèo lắm. Bố mẹ buộc phải rời quê đi kiếm ăn xa. Ở nhà, chỉ còn nheo nhóc chị em nó.
Hàng ngày, trên đường đi học về, nó thường tranh thủ rẽ qua cánh đồng kiếm rau dại về luộc cho các em ăn.  Bữa ăn nào cũng độc nhất món rau rền luộc. Chị em chia nhau bát cơm khoai.
Ngày có giỗ, mọi nhà tập trung đông đủ. Cũng muốn các em được bữa ăn ngon, nó líu ríu dắt dìu các em đến. Mấy đứa trẻ có mẹ được xắp xếp chỗ ngồi. Chị em nó ngác ngơ lếch thếch, không người đoái hoài.Lạc lõngbơ vơ
Hôm bố mẹ về, mẹ hỏi “hôm vừa rồi các con ăn giỗ vui không”. Nó trả lời “vui lắm mẹ ạ, đông đủ lắm, chỉ thiếu mỗi bố mẹ thôi”. Mẹ ôm chặt chị em nó vào lòng, nước mắt mẹ lưng tròng…
Lớn lên, chị em nó đều đi xa, tạm gọi là thành đạt. Ngày giỗ trở về, ai nấy gặp gỡ hỏi han, chăm sóc từng miếng ăn, chốn ngủ… Nhớ lại ngày bé thiếu mẹ, lòng bỗng thấy rưng rưng.
ThuyPT

Café đắng

truyện cực ngắn: cafe đắng


Truyentinh365.com – Truyện rất ngắn: Nó học khá và được học bổng, một số thành tích của nó được nhà trường nêu gương… Dần dà, nó đâm tự phụ.
Các công việc bình thường nó thấy không phù hợp. Bạn cùng xóm trọ rủ đi dạy thêm, nó từ chối. Bạn cùng lớp rủ phụ quán café, nó lắc đầu khinh bỉ… Lúc đó trong thâm tâm, nó mơ đến những cái gì đó thật to tát, thật hoành tráng…
Từ ngày ra trường, nó đã thử việc mấy nơi. Nơi nào nó cũng chỉ làm được mấy vài rồi  nghỉ, nó thiếu kinh nghiệm thực tế.
Thời gian này, nó nợ nần khắp nơi. Đợt này lại đến kỳ trả tiền nhà trọ, nó đã khất lần suốt mấy hôm nay. Vừa rồi, thấy bà chủ nhà trọ đi qua, giật mình nó định tránh mặt. Nhưng bà chủ đã tươi cười “thằng Khoa nó trả tiền nhà cho cháu rồi”.
Chao ôi, tiền công phụ quán café của Khoa. Café đắng.
ThuyPT