Wednesday, 24 August 2011

Gửi ông xã !


GỬI ÔNG XÃ!

Nhìn anh “sáng sủa” hơn người,
Nên em mong được trọn đời bên nhau.
Về sống chưa được bao lâu,
Đòn roi anh đánh còn đau một đời.

Quanh năm anh chỉ rong chơi,
Đổ thừa: “- số phận thảnh thơi, an nhàn…”
Còn em cực khổ cơ hàn,
Dầm sương, dãi nắng… phàn nàn cùng ai?

Anh đi cờ bạc rạc dài,
Gái hư anh tiếp trên vài chục cô.
Tiền hết anh bán những đồ,
Em mua, em sắm về cho gia đình.

Không ngày nào được yên bình
Đánh đập, dọa nạt… rồi anh tính rằng:
“ - Làm nhà ra ngã ba đường…”
Từ ngày ra đó anh theo phường phấn son.

Làm mẹ ai chả thương con,
Mẹ em thấy thế ngồi yên sao đành.
Khuyên anh, anh oán, anh hờn,
Giận cha, dỗi mẹ, anh còn nổi xung…

Dồn em đến bước đường cùng,
Làm đơn li dị, trong lòng em đau.
Công em lận đận bao lâu,
Vun thu,  xây đắp… bỗng đâu tan tành…

Con thơ ngơ ngác, không đành.
Lòng nhân đạo lại bắt mình buông trôi.
Quay về nối tiếp quãng đời,
Cùng anh chung sống như thời đã qua.

Anh ơi, anh hứa rồi mà,
Hứa rồi, hứa nữa, hứa là đổi thay.
Xin đi, xin lại rất hay:
“- Bỏ qua lầm lỗi để anh quay đầu…”.

Thương anh, em nhắm mắt liều.
Để xem thượng đế có chiều em chăng (???).



Hà Nội. 
P.T
Phạm Phương Thúy

Friday, 17 June 2011

Design TÂM

Tâm an thì nhà an



Nhà đẹp thì nhiều
                              Nhà sang thì hơi hiếm
                                                                  
Nhà an thì lại càng hiếm

Chỉ có nhà mình là nơi chốn an lành để yên tâm quay về.

Tất cả đều là do TÂM tạo.

An hay bất an cũng là ở TÂM        
                                          
 TÂM AN thì NHÀ AN                                                                                         
Design TÂM
                                                                                                                 
DỄ ĐẤY, MÀ CŨNG LÀ KHÓ ĐẤY!
Tâm lạnh thì nhà lạnh.

Wednesday, 15 June 2011

NHỚ MÃI NHỮNG NỖI BUỒN

Đơn độc !

Anh chỉ toàn mang đến cho em nỗi buồn và sự khắc khoải...

Có lẽ vì thế mà em yêu anh  (???).

Bởi vì niềm vui thì chóng quên, còn nỗi buồn luôn làm ta nhớ mãi...

P.T

Monday, 6 June 2011

Giờ anh chỉ còn là vết xước trong tim em


Anh! Em đã từng yêu anh, yêu hết mình, yêu như thể thế gian này chỉ có em biết yêu, nhưng phần thưởng mà em nhận lại là gì? Là sự phản bội đến tàn nhẫn, của anh, của cô ta. Em mất hết niềm tin, mất hết cảm giác, chắt đến giọt nước mắt cuối cùng. Những sai lầm nối tiếp sai lầm. Em buông trôi cuộc sống trong nhạt nhòa ẩn hiện về một miền ký ức xa xôi. Em từng hận thù, từng ngập chìm trong nỗi đau, từng ru mình vào những cơn ảo mộng...

Để rồi khi tỉnh dậy, em nhận ra rằng mình vẫn phải sống, sống theo đúng nghĩa của chữ sống, chứ không đơn thuần chỉ là tồn tại. Sống không phải để cho mình, mà để cho những người yêu thương mình, không phải để xoa dịu vết thương mà để kiêu hãnh với những vết sẹo...

Em đã tự cho mình cái quyền được sống bằng nhiều bộ mặt, thực hư hư thực, chỉ đến khi đối mặt với bóng đêm, em mới nhìn thấy chính mình. Nỗi cô đơn dày vò, niềm yêu thương côi cút. Nhưng em đã thôi khóc, thôi oán trách, tủi hờn. Anh chỉ là vết xước trong trái tim em, một vết xước đủ để em thấy đau mỗi khi gió lạnh về, nhưng sẽ chẳng bao giờ khiến em gục ngã.

Anh! Em đã không đủ bao dung để thứ tha cho những lỗi lầm, và không đủ cao thượng để chúc cho anh hạnh phúc. Nhưng hôm nay, em ngẩng mặt để bước đi tự tin trên con đường mình đã chọn. Sẽ là em với nghị lực, quyết tâm, và lòng dũng cảm, dám đối mặt với tất cả thử thách trong cuộc sống. Và anh, sẽ mãi là hoài niệm trong miền nhớ của em....

Những gì thuộc về quá khứ, hãy để nó ngủ yên....

Bài cùng chủ đề:


  • Hãy trả lời em, ông xã yêu dấu ơi !
  • Ta xa nhau do những sai lầm của em?
  • Đừng trách em

  • Thursday, 24 February 2011

    Hãy trả lời em, ông xã yêu dấu ơi!

    Hà Nội ngày 26/02/2011
    hãy trả lời em

    Tối nay phòng em tổ chức liên hoan nhân dịp tổng kết quỹ cuối năm (quỹ phòng gồm tiền nhân sự trong phòng đóng góp hàng tháng và thỉnh thoảng có chút tiền khách hàng bồi dưỡng). Sau khi ăn uống xong chúng em đi hát. Cả phòng gồm 15 người nhưng chỉ có  4 nam, còn lại toàn là nữ. Ai cũng được vận động mời thêm người thân đi cho đông vui và cũng để cho đỡ “âm thịnh dương suy”. Nhưng mặc dù đã vận động hết sức nhiệt tình mà vẻn vẹn vẫn chỉ có 6 nam (hihi, dự án “Cân bằng âm dương” không khả thi).  
    Em thực sự thấy nhớ anh, nhớ đến mức không thể chịu nổi lúc vào phòng hát. Lúc đó vừa ăn uống xong, vì có uống chút rượu nên trong đầu cứ lâng lâng, em cứ tưởng tượng lại hôm đi hát cùng Khánh và gặp anh ở đó. Mọi người sôi nổi hát nhưng tâm trí em chỉ toàn nghĩ đến anh.
    Mọi người cứ mải mê hát còn Em cứ mãi nghĩ đến anh như thế, đến khi bỗng nhiên họ chợt phát hiện em chưa hát bài nào… thì em mới bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ của mình. Em lấy cớ là cần vào nhà vệ sinh. Trong đó em nhấn số điện thoại của anh.  Sau nhiều lần em nhấn số của anh rồi lại tắt đi mà không dám gọi. Em sợ anh nổi cáu khi nhận thấy em gọi đến, em sợ anh sẽ tắt máy ngay khi nghe giọng nói của em. Và cuối cùng, em bước ra khỏi nhà vệ sinh với một tâm trạng hỗn độn… Em chả còn gì ngoài những giấc mơ có anh. 
    Buồn thật, Em yêu anh, em được phong là bà xã của anh, nhưng sự thật  lúc này em đang là gì của anh thì chỉ có anh mới biết, anh đang coi em là gì của anh vậy ông xã yêu thương?
    Hãy trả lời em đi ông xã yêu dấu ơi!