Friday, 17 June 2011

Design TÂM

Tâm an thì nhà an



Nhà đẹp thì nhiều
                              Nhà sang thì hơi hiếm
                                                                  
Nhà an thì lại càng hiếm

Chỉ có nhà mình là nơi chốn an lành để yên tâm quay về.

Tất cả đều là do TÂM tạo.

An hay bất an cũng là ở TÂM        
                                          
 TÂM AN thì NHÀ AN                                                                                         
Design TÂM
                                                                                                                 
DỄ ĐẤY, MÀ CŨNG LÀ KHÓ ĐẤY!
Tâm lạnh thì nhà lạnh.

Wednesday, 15 June 2011

NHỚ MÃI NHỮNG NỖI BUỒN

Đơn độc !

Anh chỉ toàn mang đến cho em nỗi buồn và sự khắc khoải...

Có lẽ vì thế mà em yêu anh  (???).

Bởi vì niềm vui thì chóng quên, còn nỗi buồn luôn làm ta nhớ mãi...

P.T

Monday, 6 June 2011

Giờ anh chỉ còn là vết xước trong tim em


Anh! Em đã từng yêu anh, yêu hết mình, yêu như thể thế gian này chỉ có em biết yêu, nhưng phần thưởng mà em nhận lại là gì? Là sự phản bội đến tàn nhẫn, của anh, của cô ta. Em mất hết niềm tin, mất hết cảm giác, chắt đến giọt nước mắt cuối cùng. Những sai lầm nối tiếp sai lầm. Em buông trôi cuộc sống trong nhạt nhòa ẩn hiện về một miền ký ức xa xôi. Em từng hận thù, từng ngập chìm trong nỗi đau, từng ru mình vào những cơn ảo mộng...

Để rồi khi tỉnh dậy, em nhận ra rằng mình vẫn phải sống, sống theo đúng nghĩa của chữ sống, chứ không đơn thuần chỉ là tồn tại. Sống không phải để cho mình, mà để cho những người yêu thương mình, không phải để xoa dịu vết thương mà để kiêu hãnh với những vết sẹo...

Em đã tự cho mình cái quyền được sống bằng nhiều bộ mặt, thực hư hư thực, chỉ đến khi đối mặt với bóng đêm, em mới nhìn thấy chính mình. Nỗi cô đơn dày vò, niềm yêu thương côi cút. Nhưng em đã thôi khóc, thôi oán trách, tủi hờn. Anh chỉ là vết xước trong trái tim em, một vết xước đủ để em thấy đau mỗi khi gió lạnh về, nhưng sẽ chẳng bao giờ khiến em gục ngã.

Anh! Em đã không đủ bao dung để thứ tha cho những lỗi lầm, và không đủ cao thượng để chúc cho anh hạnh phúc. Nhưng hôm nay, em ngẩng mặt để bước đi tự tin trên con đường mình đã chọn. Sẽ là em với nghị lực, quyết tâm, và lòng dũng cảm, dám đối mặt với tất cả thử thách trong cuộc sống. Và anh, sẽ mãi là hoài niệm trong miền nhớ của em....

Những gì thuộc về quá khứ, hãy để nó ngủ yên....

Bài cùng chủ đề:


  • Hãy trả lời em, ông xã yêu dấu ơi !
  • Ta xa nhau do những sai lầm của em?
  • Đừng trách em

  • Thursday, 24 February 2011

    Hãy trả lời em, ông xã yêu dấu ơi!

    Hà Nội ngày 26/02/2011
    hãy trả lời em

    Tối nay phòng em tổ chức liên hoan nhân dịp tổng kết quỹ cuối năm (quỹ phòng gồm tiền nhân sự trong phòng đóng góp hàng tháng và thỉnh thoảng có chút tiền khách hàng bồi dưỡng). Sau khi ăn uống xong chúng em đi hát. Cả phòng gồm 15 người nhưng chỉ có  4 nam, còn lại toàn là nữ. Ai cũng được vận động mời thêm người thân đi cho đông vui và cũng để cho đỡ “âm thịnh dương suy”. Nhưng mặc dù đã vận động hết sức nhiệt tình mà vẻn vẹn vẫn chỉ có 6 nam (hihi, dự án “Cân bằng âm dương” không khả thi).  
    Em thực sự thấy nhớ anh, nhớ đến mức không thể chịu nổi lúc vào phòng hát. Lúc đó vừa ăn uống xong, vì có uống chút rượu nên trong đầu cứ lâng lâng, em cứ tưởng tượng lại hôm đi hát cùng Khánh và gặp anh ở đó. Mọi người sôi nổi hát nhưng tâm trí em chỉ toàn nghĩ đến anh.
    Mọi người cứ mải mê hát còn Em cứ mãi nghĩ đến anh như thế, đến khi bỗng nhiên họ chợt phát hiện em chưa hát bài nào… thì em mới bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ của mình. Em lấy cớ là cần vào nhà vệ sinh. Trong đó em nhấn số điện thoại của anh.  Sau nhiều lần em nhấn số của anh rồi lại tắt đi mà không dám gọi. Em sợ anh nổi cáu khi nhận thấy em gọi đến, em sợ anh sẽ tắt máy ngay khi nghe giọng nói của em. Và cuối cùng, em bước ra khỏi nhà vệ sinh với một tâm trạng hỗn độn… Em chả còn gì ngoài những giấc mơ có anh. 
    Buồn thật, Em yêu anh, em được phong là bà xã của anh, nhưng sự thật  lúc này em đang là gì của anh thì chỉ có anh mới biết, anh đang coi em là gì của anh vậy ông xã yêu thương?
    Hãy trả lời em đi ông xã yêu dấu ơi! 


    Saturday, 5 June 2010

    TRUYỆN ẢNH - TRÊN CÓ TRỜI CAO, DƯỚI CÁC CON CÓ MẸ














    Hà Nội - những ngày mưa gió…


    Các con đã thuộc lòng những câu thơ: 
    Đi khp thế gian không ai tt bng m.
    Gánh nng cuc đi không ai kh bng cha.
    Nưc bin mênh mông không đong đy tình m.
    Mây tri lng lng không ph kín công cha.
    Tn to sm hôm m nuôi con khôn ln.
    Mang c tm thân gy cha che ch đi con.
    Ai còn m xin đng làm m khóc. 
    Đng đ bun lên đôi mt m nghe không !”

    Tại nhà mình các con lại càng hiểu thấu hơn sự tảo tần của mẹ. Để luôn được gần các con, được tự tay chăm lo, nuôi dạy các con, mẹ đã luôn phải đấu tranh với những rào cản khắc nghiệt, mẹ chấp nhận mọi vất vả, thiệt thòi. Bởi đơn giản một điều: Các con là con của mẹ. 
    ”Đời có thể đánh ngã ta, nhưng ta có quyền lựa chọn đứng lên hay nằm xuống”
    Mẹ 33 tuổi đời, con gái lớn đã tròn 15. Thu Anh bắt đầu vào cấp 3, Hoài cũng bắt đầu vào lớp 1(Tháng 6/2010). Và cũng từ đây, mẹ một mình nuôi các con khôn lớn trưởng thành. 
    Nhìn sự ngây thơ trong sáng của con, mẹ gắng gượng nuôi các con khôn lớn
    Phần vì đã có con lớn, phần vì sự vất vả hằn lên từng đường nét trên ngương mặt mẹ, 33 tuổi đời, mẹ già hơn nhiều so với những người cùng tuổi. Mẹ không dám nói với ai tuổi thật của mình. Cũng không có người nào nghĩ lúc đó mẹ mới ở tuổi 33. 
     Đêm hằng  đêm chỉ có con với mẹ
    Tất cả những người hơn tuổi mẹ đều gọi mẹ bằng chị, mẹ cũng xưng chị một cách tự nhiên với họ như thể đó là lẽ đương nhiên. Bản thân mẹ cũng tự lừa mình ghê lắm, mẹ bắt trước phong cách người đứng tuổi. Tất cả giấy tờ tùy thân, mẹ khai tăng thêm một tuổi. Cần giới thiệu tuổi với ai mẹ cũng luôn tự nói tăng thêm dăm ba tuổi nữa. Và một thời gian dài mẹ gần như quên hẳn tuổi thật của mình. Nhưng sự thật là lúc đó mẹ mới ở tuổi 33.
    Ngày qua ngày chỉ có mẹ với con
    Không có người đàn ông trong gia đình, cuộc sống của 3 mẹ con luôn âm thầm, buồn tẻ và đạm bạc. Thời gian đầu là trường kỳ những ngày “cơm niêu nước lọ”. Ăn chỉ để tồn tại. Bữa đến, mỗi người bưng mỗi bát, ngồi mỗi góc, ăn cho xong cái sự ăn. Mọi sinh hoạt của 3 mẹ con đều diễn ra trong sự âm thầm và lặng lẽ. 
    Trẻ em như búp trên cành, biết ăn, ngủ, biết học hành là ngoan
    Ăn chỉ để tồn tại
    Ở tuổi này, con của người ta “ăn chưa no, lo chưa tới”.Con mẹ bắt đầu biết đăm chiêu, vui, buồn, lo… cùng mẹ.
    Đăm  chiêu !
    Đồng cảm
    Mẹ nuốt nước mắt vào trong khi nghe con khen “chị Nhi sướng thật mẹ nhỉ”. Con khen chỉ bởi vì chị Nhi vừa khoe con một món đồ chơi, hoặc chị Nhi nói “chị vừa đi ăn nhà hàng về”, “tuần tới chị được ba mẹ cho đi du lịch”.... Khó khăn, mẹ tiết kiệm từng chi phí nhỏ, “thắt lưng buộc bụng” nuôi các con qua ngày, mẹ k dám xa xỉ.
    Trong bóng tối, kiểm lại ví tiền sắp hết. Mẹ thấy mgày mai còn xa lắm…

    Mẹ tranh thủ đính lại những đường chỉ, sửa lại khuy áo cho các con
    Hàng đêm, khi các con ngủ say, mẹ ngồi khuya trên mạng đọc cách kiếm tiền. Một thời gian dài những từ khóa mẹ gõ vào Google hầu hết có kèm cụm từ “cách kiếm tiền”. Rồi nhiều đêm mẹ mơ thấy tiền, rất nhiều tiền …
    Mẹ thức khuya trên mạng đọc cách kiếm  tiền
    Nghĩ nhiều tới cái gì, mơ cái đó. Mẹ nhiều lần mơ thấy mình có nhiều tiền
    Mẹ đọc mọi bài viết, mẹ tìm hiểu cách kiếm tiền của mọi doanh nhân, mẹ đúc kết rằng mẹ không có vốn, mẹ không có mối quan hệ, mẹ đang phải hằng ngày “tìm được bữa sớm lo bữa tối” thì sao mẹ có thể làm nổi đc gì để có đc nhiều tiền. Thực tế lúc này là lo sao cho các con đủ ăn, đủ mặc, đủ học.. Đó đã là cả vấn đề với sức mẹ.
    Mẹ thấy mình giống người phu kéo xe tay, trật vật kiêm miếng ăn qua ngày 
    Mẹ tu dưỡng bản thân, kìm nén mọi nhu cầu, chăm lo việc học của các con
    Mẹ đọc ở đâu đó câu “Làm việc chăm chỉ không thể giàu, làm việc thông minh mới có thể giàu”. Nhưng mẹ không biết phải làm việc thông minh như thế nào vào lúc này với 2 tay trắng. Rồi mẹ chợt nghĩ, mình cần chuẩn bị cho con mình những yếu tố cần thiết để tương lai của chúng có thể giàu (hoặc chí ít cũng không phải vất vả).
    Mẹ thức khuya học cùng các con
    Mẹ bỏ qua tất cả những gì thuộc quyền lợi, sở thích cá nhân, dành mọi thời gian cho các con
    Tuy sống trong khó khăn, thiếu thốn mọi thứ, nhưng các con mẹ luôn xinh xắn, chăm, ngoan và biết thương mẹ.
    Giây phút vô tư
    Học và chơi theo “THỜI GIAN BIỂU” của mẹ
    Trong nhà quanh năm không có bóng dáng người đàn ông. Ba mẹ con luôn sống âm thầm, lặng lẽ, ít giao tiếp…
    Trong giờ học
    Trước giờ ngủ
    Buổi sáng, ba mẹ con rời nhà từ sớm. Cả nhà chỉ tập trung đông đủ vào buổi tối. Các con của mẹ thiếu thốn tình cảm, thiếu thốn vật chất. Từ đồ dùng, trang phục, dinh dưỡng… các con thiếu thốn đủ mọi thứ…
    Cùng ngắm chiếc Bút máy dì Ngà mới mua cho Bi
    “Mẹ luôn trong trái tim chúng con”
    Những lúc nghĩ đến sự thiếu thốn của các con, sự thiệt thòi các con đang phải gánh chịu, mẹ ôm chặt Bi vào lòng, mẹ nói “mẹ thương các con vô cùng”, đó là lúc lòng mẹ đang cháy bỏng tình thương các con. 
    Mẹ đang cháy bỏng tình thương các con
    Con gái lớn của mẹ
    Những lúc con lớn gắt gỏng, quát tháo em, mẹ thấy thương em lắm. Mẹ luôn nói với các con: “nhà mình nghèo, các con đã thiệt thòi nhiều. Thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu tiếng cười.. các con phải biết thương yêu, đùm bọc nhau, con lớn đừng đánh mắng em mà tội nghiệp. Nhà người ta giàu có, con người ta đủ đầy, lại còn được nâng niu chiều chuộng, ‘nâng như nâng trứng’. Nhà mình nghèo, phải tính toán từng món ăn thì đừng có đánh em ”. 
    Ngày qua ngày là những bữa tối đơn sơ, tháng hằng tháng đều trông vào đồng lương còm của mẹ. Nhưng mẹ không đầu hàng, mẹ quyết tâm nuôi các con nên người. Mẹ tìm mọi việc để làm thêm, mẹ tranh thủ hết khả năng để có thêm thu nhập. Thương các con, mẹ cố gắng dành mọi thời gian rảnh rỗi để luôn bên các con.
    Mẹ không ngại khó, không ngại khổ, không sợ việc vất vả…
    Mẹ chỉ sợ các con không khôn lớn thành người.
    Có câu "Thêm một người, trái đất sẽ chật hơn. Nhưng thiếu Mẹ, thế giới của con sẽ đầy nước mắt". Mẹ không khi nào muốn sáo trộn nếp sống 3 mẹ con. Vì lúc nào cũng chỉ mẹ với con quây quần nên đi đâu mẹ cũng vội về bên các con. Đã bao lần quỹ phòng hoặc cty tổ chức liên hoan mẹ đều thoái thác, có những dịp liên hoan phải đóng góp, mẹ cũng ko tham gia, mẹ bỏ qua mọi lời mời… mẹ muốn dành thời gian đó cho các con, dành tiền đó vào những việc có ích cho các con. Mẹ luôn bên các con, dạy bảo các con từng chút, từng chút, bởi mẹ hiểu “tương lai của con là công trình của mẹ”.
    Nơi ẩn náu yên ổn nhất là lòng mẹ
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ…
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con !
    Có những lúc cả ba mẹ con đều ốm, mẹ không thể lo cho các con, các con lại càng không thể lo cho mẹ và tự lo cho mình. 3 mẹ con đều nằm bẹp, mỗi người một góc giường, ko ai buồn hỏi han ai. Những lúc đó mẹ cũng thấy mẹ nhỏ bé lắm, yếu đuối lắm, mẹ cũng muốn được dựa vào đâu đó. Nhưng rồi nghĩ đến trách nhiệm của mình, mẹ lại gượng dậy, mẹ lại chèo trống, lo cho các con. Mẹ tự nhủ “ngày mai bắt đầu từ hôm nay”. 
    Mẹ cũng thấy mình nhỏ bé lắm
    Nhưng rồi mẹ lại nghĩ đến trách nhiệm của mình...
    Các con hãy yên tâm nhé, bởi tình thương của người mẹ không bị già nua khi năm tháng trôi qua. Cho dù các con có là ai, có làm gì thì các con vẫn mãi là con gái bé bỏng của mẹ. Con Bi thường nói “Ước gì có bà Tiên”, con hãy yên tâm, Bà Tiên không thể ở khắp mọi nơi, nên bà đã sinh ra mẹ, mẹ sẽ mãi là Bà Tiên của các con, dù mẹ luôn là Vầng trăng khuyết.
    Hà Nội - Những ngày mưa gió