Tuesday, 12 June 2012

Có phải em là người ko tốt ?

Ngày qua ngày chỉ có con với mẹ
Hà Nội ngày 10/02/2011

Những ngày vừa qua con bé, con lớn thay nhau ốm, tiếp đó lại đến lượt chính bản thân, em buồn không tả nổi. Những lúc bình thường thì việc chăm sóc con cái không phải là vấn đề. Lúc này, cả mẹ và con đều ốm, mẹ không thể lo cho các con, các con lại càng không thể lo cho mẹ và tự lo cho mình… Em thấy mình thật sự nhỏ nhoi, yếu đuối… và nhu cầu về một chỗ dựa thôi thúc em đến mức không thể kháng lại nổi. 

Vì không muốn gọi cho ai, cũng không muốn dựa vào ai khác, em lại gọi điện cho anh. Cuộc gọi để thông báo về tình hình sức khỏe của ba mẹ con. Nhưng mục đích sâu xa đằng sau cuộc gọi thông báo đó là giải quyết nhu cầu về một chỗ dựa(?). Thứ sáu vừa rồi anh lên, đúng lúc em sốt cao, đầu óc quay cuồng đau nhức, cơ thể giã dời… Em mừng rơi nước mắt khi thấy  các con reo “bố về”, em  thấy căn phòng ấm áp hẳn lên khi có anh trở về, em cũng thấy tự tin, khỏe mạnh hơn như thấy bên cạnh đã có một điểm tựa .

Vì cuối năm công việc cơ quan chồng chất, lại cộng thêm công nợ cơ quan phải thu hồi, là người phụ trách nên mặc dù ốm nhưng thứ bảy vừa rồi em vẫn đi làm. Các con ho mãi không khỏi nhưng hàng ngày vẫn phải đi học. Cả ngày chỉ có mỗi mình bố ở nhà, mặc dù tối đến về  nhà em đã rất mềm mỏng nhẹ nhàng, làm mọi cách để hâm nóng gia đình… nhưng hình như vẫn có cái gì đó làm cho mọi cố gắng của em trở nên nhạt nhẽo… Anh suốt ngày đưa ra đủ lý do để nói phải đi, các con thì tìm mọi lý do để lôi kéo sự ở lại của bố. Thương con, thương bản thân mình em cũng đưa ra một số lý do để thuyết phục anh ở lại. Nhưng có lẽ chỉ có thể giữ được người muốn ở chứ không thể giữ được người muốn đi nên cuối cùng anh cũng đã đi…

Sự ra đi lần này của anh khiến em rất buồn, mấy ngày nay em đã suy ngẫm rất nhiều về việc này. Có lẽ em là một phụ nữ không tốt, không hấp dẫn, không khéo léo, vô duyên và có lẽ không có những đặc điểm mà những người phụ nữ khác có nên em không giữ được anh. Em vẫn nghĩ có thể mọi lỗi lầm là do em nhưng em thực sự không biết mình đã không đúng ở điểm nào. Em cũng không biết điều gì ở em đã không đúng và em phải làm gì để níu giữ lại anh. Tại sao vậy hả anh? Hãy trả lời em đi, em phải chỉnh sửa điều gì thì mới có thể giữ chân được người đàn ông mà mình đã từng yêu dấu? Hay đàn ông là luôn thích cảm giác “trinh phục” mà không thích “bị trinh phục” Hay với đàn ông mọi thứ “cũ” đều trở nên nhàm chán vô vị và luôn thích “tìm cái mới” Có phải anh chán em vì  em đã “cũ” và anh đang đi tìm "cái mới" hay không?
Đêm hằng đêm chỉ có mẹ với con
Đã bao đêm nằm bên các con em tự hỏi “tại sao cuộc đời mình lại có cái kết cục thế này”, và câu trả lời luôn là “số phận?”. Anh cũng thừa hiểu mà, năm nay em mới có 34 tuổi thôi. Mọi nhu cầu vẫn luôn làm phiền em lắm. Nhiều hôm, nửa đêm tỉnh giấc em mong lắm mỗi lần quơ tay là lại tìm thấy anh. Em luôn thèm lắm cánh tay của anh để gối, thèm vùng ngực của anh để áp mặt trước khi ngủ. Em thèm vô cùng sự hỗ trợ của anh mỗi khi gặp trắc trở gia đình. Em mong vô cùng anh thay em làm trụ cột.  

Mỗi lần đến ngủ nhà bố mẹ em mới thật sự nhận thấy sự thiệt thòi vô cùng của đời mình. Bố mẹ đã  già nhưng thật là tình cảm. Vì tuổi già luôn làm xương khớp nhức mỏi nên tối nào trước khi ngủ bố mẹ cũng thay phiên đấm bóp cho nhau. Sáng nào bố cũng dậy sớm, gọi mẹ cùng dậy và 2 ông bà đi bộ một vòng công viên. Trong bữa ăn, bà luôn chọn miếng ngon nhất gắp cho ông và ngược lại… Em thật buồn khi nghĩ tuổi già của mình sẽ không bao giờ có được như thế. Em sẽ chẳng bao giờ có được sự quan tâm, sự yêu thương của anh. 

Tại sao vậy anh? Tại sao với vô vàn tình yêu em trao đi mà những điều em được nhận về lại chỉ thế này. Đã bao lần anh dập tắt ngọn lửa em vừa nhen nhóm. Để giờ đây, trong mùa đông lạnh giá này em chả còn biết phải nhóm lửa vào đâu. 

Thursday, 24 November 2011

Những nguyên tắc để lấy được chồng tốt


"Tờ giấy trắng"
Coppy từ  tâm sự của một Boy

“Vào Webtretho đọc tâm sự của các chị em, người thì bị chồng mắng chửi, người thì bị chồng lạnh nhạt, người thì bị chồng phản bội, người thì bị gia đình chồng bắt nạt… nói chung là tình cảnh của các chị em đều “thê thảm” không sao tả xiết. Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu? 

Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến.“
Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM
“Tiếc rằng lý do này có nói ra dường như cũng không có ích gì cho chị em, vì đã trót lấy mất rồi, trót mang khổ vào thân rồi. Thế nên mình tranh thủ thời gian rảnh (vì bị vợ chiếm mất TV) sang bên box yêu đương này viết bài, hy vọng giúp ích cho những bạn gái chưa chồng có thêm thông tin bổ ích để chọn được người chồng tử tế, không phải vào box bên kia than thân trách phận trong tương lai gần”.

NHỮNG NGUYÊN TẮC ĐỂ LẤY ĐƯỢC CHỒNG TỐT
Nguyên tắc chung: Ngu thì chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra.
Điều này có nghĩa là đàn ông không “tự dưng xấu”. Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước và sau khi cưới lại khác nhau đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, ga lăng, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi “thần kỳ” chăng?
Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, trong cái lớp vỏ dịu dàng, sạch sẽ, lãng mạn ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi. Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không phải là sự may rủi, điều đó phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi. Bạn chọn đúng, bạn sẽ được “hàng tốt”, bạn chọn sai, bạn vớ phải “hàng dởm”. Nếu bạn không biết cách làm “người tiêu dùng thông thái”, thì chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn bị ngộ độc, bị thương tích, bị ốm đau vì chính thứ hàng tự tay mình mang về.
Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?
Vâng, xin hãy nhớ nguyên tắc đầu tiên: Bệnh tật không tự nhiên sinh ra, ngu thì (phải) chết.
"Hãy bay lên"

Nguyên tắc 2: Yêu là chọn lựa.
Nguyên tắc này còn được gọi là nguyên tắc: Không tin vào sự lãng mạn nhảm nhí.
Yêu là cái gì? Các nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần thánh hóa, huyền bí hóa, ngu xuẩn hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc vân vân… Tín đồ trung thành nhất của những cái tuyên ngôn hũ nút này tất nhiên là các bạn gái.
Các bạn quên mất hai điều quan trọng:
Thứ nhất, nhà văn nhà thơ là những kẻ có tâm hồn khác người, và nói chung là có cuộc sống không bình thường. Họ nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống theo một cách khác chúng ta, và thông thường là cực đoan. Họ không có cuộc sống bình thường chính là vì những suy nghĩ, cảm xúc có phần thái quá, lệch lạc đó. Vì thế trừ phi bạn cũng muốn sống như họ, còn không thì đừng có nghe họ.
Thứ hai, những kẻ hay tuyên truyền cho mấy thứ yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc đó là ai? Là đàn ông. Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho đàn ông.

Với bản năng truyền giống của mình, đàn ông cần có những người đàn bà ngốc nghếch, dâng hiến, mù quáng… để có thể dễ dàng thực hiện chức năng giống nòi (cái này là do bản năng, không phải cố tình đâu). Những người phụ nữ thông minh, biết cân bằng cảm xúc và lý trí tất nhiên không có lợi cho việc reo rắc gen khắp nơi, vì thế cần ngu hóa họ, đánh vào cảm xúc của họ, làm lạc lối họ. Cách tốt nhất là mang một thứ vô hình, khó xác định là tình yêu ra để làm công cụ.
Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền một cách hoang tưởng về tình yêu này sẽ lao vào tình yêu (và đàn ông) như một con thiêu thân mù quáng. Không nghĩ, và không dám nghĩ, (sợ bị coi là “không biết yêu”) đến việc tìm hiểu, đánh giá, nhận xét, cân nhắc về cái người mà nhiều khả năng mình sẽ lấy làm chồng, cái người có ảnh hưởng quyết định đến hạnh phúc cả đời mình. Yêu là không thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng gọi trái tim … Ừ tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh đập, bị bà mẹ chồng nanh ác chửi bới… thì mang trái tim ra mà đền nhé.
Tóm lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm hiểu, chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu cũng như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy là bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình không có trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1.
"Tương lai phía trước..."

Nguyên tắc 3: Tình yêu chẳng giúp được gì.
Tại sao phụ nữ khổ hơn đàn ông? Bởi vì họ ít lý trí hơn. Phụ nữ suy nghĩ bằng trực giác, bằng cảm tính, cảm xúc, mà những cái này thì rất dễ tác động. Có nghĩa là lừa phụ nữ thì dễ hơn là lừa đàn ông. Mà chả cần phải lừa, tự họ lừa họ là đủ rồi.
Điều phụ nữ tin tưởng nhất là gì? Có tình yêu là sẽ vượt qua tất cả? Ồ, thật là buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Giống như bọn nghiện vậy, có thuốc là chúng tin rằng có thể tự mình xây dựng được cả thiên đường cho bản thân, nhưng ai cũng biết thiên đường của nghiện thì hết cơn say thuốc là hết sạch, thiên đường của những kẻ coi tình yêu là phép màu cũng sẽ chết sau ngày cưới. Khi dân nghiện say thuốc, họ có cảm giác chúng trở thành siêu nhân có thể bay như chim, khỏe như gấu, vui như tết. Khi phụ nữ yêu họ cũng có cảm giác y như vậy, chính vì thế họ nghĩ rằng chừng nào cái cảm giác say sưa này còn tồn tại, họ có thể vượt qua tất cả, nào là cải tạo đàn ông, nào là khuất phục được mẹ chồng khó tính, nào là gánh vác được họ hàng nhà chồng vân vân…
Kết cục thì sao? Bọn nghiện thân tàn ma dại, kết thúc cuộc đời sau khi nhận ra những gì xảy ra trong cơn say của mình là không có thật. Còn phụ nữ mù quáng cũng thân tàn ma dại sau khi nhận ra rằng cơn mê tình chẳng giúp họ đương đầu tốt hơn với những khó khăn trong cuộc sống gia đình, ngược lại, những khó khăn đó làm họ tỉnh mộng, và rốt cục tình thì chẳng còn, lại đeo thêm mấy cục nợ đời.
Vì thế, hãy luôn nhớ rằng, tình yêu là con chim nhỏ, xinh xắn, yếu ớt. Nó không giúp bạn vượt qua chông gai thử thách gì đâu, ngược lại, bạn còn cần phải chăm sóc, bảo vệ, o bế nó các kiểu nếu không muốn nó chết. Muốn chăm sóc nó như thế, bạn phải có thời gian, phải có sức khỏe và tâm trạng tốt, mà những thứ đó không có được nếu cuộc sống của bạn quá khó khăn. Tất nhiên đôi khi nó giúp bạn, làm cho cuộc sống của bạn thêm dễ chịu, nhưng phần lớn thời gian thì bạn là người phải giúp nó, chăm nó. Khi bạn không có gánh nặng gia đình, khi người đàn ông của bạn vẫn còn nồng nàn (đang trong giai đoạn chinh phục thử thách mà) thì việc nuôi một con chim nhỏ xinh xắn rất là đơn giản, và nó hót cho bạn vui suốt cả ngày. Nhưng khi bạn đầu bù tóc rối mặc bộ đồ nhàu nát cọ sàn vệ sinh thay cho osin trong nhà chồng, thì cái con chim ấy chẳng những không hót nữa, mà còn sẵn sàng ốm chết lúc nào không biết. Còn chồng bạn, luôn sẵn sàng nuôi một con mới (bản năng thôi, không cố tình đâu).

Thử hình dung có ngày bạn sẽ đối thoại với “con chim” tình yêu như thế này:
-  Tình yêu ơi, tao khổ quá, sao mày không giúp tao vượt qua khó khăn?
-  Tao có hứa giúp mày vượt qua khó khăn hồi nào đâu? Tự mày nghĩ ra cái công dụng đấy cho  tao mà.
-   Nhưng nhiều khi tao thấy có mày tao cũng có thêm sức mạnh đấy chứ?
-  À, đại khái tao là viên thuốc hạ sốt, mày bệnh quá thì tao có thể giúp mày hạ nhiệt một lúc, nhưng tao không phải là thuốc chữa bệnh. Còn mày thì cho rằng tao là thứ thuốc tiên chữa bá bệnh. Thật mệt tao quá.

Thuybtc

Bài cùng chủ đề:

Wednesday, 9 November 2011

Thanh & Bai

Thành và Bại là do Trời định đoạt


Người xưa có câu : Mưu sự tại nhân - Thành sự tại thiên.
Câu nói này thật đúng. 
Mọi việc con người chỉ có thể nghĩ và làm, còn sự thành, bại lại do trời định đoạt. 

P.T 
Phạm Phương Thúy

Friday, 23 September 2011

Giá như anh dành cho em một lời động viên vào đúng lúc này

Hà Nội ngày 06/02/2010
"Em ko muốn mình có tác phong của người ốm..."

Ông xã ơi Em thấy câu “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí” sao đúng đến thế chứ. Đúng là phúc thì chả bao giờ lặp lại nhiều lần mà họa thì lại không mấy khi sảy ra một lần. Không biết với mọi người thì sao nhưng em thấy câu đó rất đúng với em lúc này.

Cuối năm mọi việc cứ dồn cả lại. Việc nhà rồi việc cơ quan, hàng trăm thứ việc chất chồng… chờ em giải quyết. Thế nhưng hình như tạo hóa lại cứ hay trêu ngươi, lại cứ thích thử thách lòng người thêm nữa. Mở màn cho chiến dịch “thử thách lòng người” lần này là con Bé ốm. Lúc đầu là sốt cao, ho, sau đó khắp người nổi mẩn đỏ. Những chấm đỏ lúc đầu mọc lưa thưa, sau đó dày đặc và làm sưng hết mặt mũi tay chân. Nhìn con mà lo sợ vô cùng. Cho con đi viện khám thì bác sĩ nói con bị sốt phát ban, do một loại virut gây nên. Bệnh không có thuốc đặc trị mà chỉ có thể chờ đến khi hết dịch thì bệnh nhân sẻ tự khỏi. Cách duy nhất để bệnh nhanh khỏi là uống các loại thuốc bổ nhằm nâng cao sức đề kháng trong cơ thể và truyền nước. Suốt 3 ngày đầu em phải nghỉ việc để trông nom chăm sóc con. Mấy hôm sau con đỡ, em đi làm trở lại nhưng mỗi ngày phải tranh thủ về nhà 2 lần để chở con đi truyền nước. Thứ 3 vừa rồi con Bé chưa khỏi hẳn thì con Lớn bắt đầu nhiễm dịch. Sáng hôm đó mẹ vẫn đi làm và các con vẫn đi học như mọi khi. 2h chiều cô giáo gọi điện báo “Thu Anh ốm, sốt cao, người run rẩy…”. Đến trường chở con về mà lòng buồn rười rượi. Tối hôm đó con Lớn bắt đầu có triệu chứng như con Bé mấy hôm trước. Cũng sốt cao, khắp người nổi những chấm đỏ. Vì đã nắm được phương pháp điều trị nên hàng ngày lại chở con vào viện truyền nước và uống các loại thuốc theo đơn của bác sĩ.

Hôm nay con Thu Anh đã đỡ nhiều thì hình như lại sắp đến lượt em. Suốt buổi chiều em hắt hơi liên hồi, nước mắt chảy giàn dụa, người mệt mỏi… Lúc tối em nói với các con “mẹ mà ốm thì nhà mình sẽ ngừng mọi hoạt động mất”, các con đều lo lắng. Chính em cũng lo lắng điều đó lắm. Tối nay em đã uống rất nhiều loại thuốc, hình như cũng có tác dụng (?). Em không muốn mình ốm, hay ít nhất là không có tác phong của người ốm. Em muốn tác phong mạnh mẽ khỏe khắn của mình có thể đẩy lùi được bệnh tật. Trong lúc các con còn chưa khỏi hẳn, công việc lại bận quá, em không thể ốm được trong lúc này đúng không ông xã ?

Vừa rồi nằm nghĩ đến cuộc sống và sự vất vả của mình em lại nghĩ đến anh. Ông xã ơi! Những lúc này em thấy thèm biết bao sự hiện diện của anh. Giá như anh hiểu được sự vất vả của em, giá như anh dành cho em một chút quan tâm, giá như anh thương em bằng một phần nhỏ tình cảm em dành cho anh, giá như anh dành cho em một lời động viên vào đúng lúc này…

Thuybtc

Hóa đá!

Đợi chờ...
Đợi chờ...
Hóa đá!


P.T